Hôm nay tại nhà Thế Gia tưng bừng, nhộn nhịp, hoa đỏ, bảng chữ đỏ treo đầy cả một căn nhà.
Mẹ Thế từ hôm Thế Thiên và Song Y cùng nhau bước về, nói câu tuần sau đám cưới cho đến hôm nay được 3 ngày bà không ngậm được mồm.
Bà cười từ sáng đến tối, cho đến đi ngủ bà vẫn cứ cười điều này khiến cho Thế Tường cũng vui lây.
_ Vợ à! Thấy em vì việc này mà vui đến vậy hay là mình thêm 2 -3 đứa nữa đi. - Thế Tường tạp niệm đầy mặt, đối với Khúc Ôn Nhu từ trước khi cưới đến nay đều luôn si mê bà quá độ
_ Lão già! Không được không đứng đắng, chuẩn bị làm ông nội rồi đó - Ôn Nhu nghe lão công nói bên tai, bà thật đỏ cả mặt.
Nhìn bộ dạng của vợ xấu hổ đến giận dỗi, ông không kềm được nữa, trực tiếp bế bà vào phòng của hai người.
Cả nhà đều vui vẻ chỉ riêng mình Thế An mấy ngày rồi không cười nổi.
Vui thì vui cho anh hai chứ còn chuyện của cô chẳng vui tí nào.
Đêm hôm trước cả văn phòng tổ chức tiệc nhân dịp Lục Nhuận lên chức gần hơn chục người đều ở đó.
Lúc đầu Lục Nhuận bảo sẽ đón cô nhưng vì tăng ca nên cô bảo hắn ta đi trước, lúc cô đến thì mọi người trong phòng đều đang ầm ỉ.
Cái gì chứ, cảnh tượng như thế là sao?.
Hình ảnh không đáng có cứ quanh quẩn trong đầu cô mà thôi.
Cô chỉ là đến trễ 1 tiếng thôi mà, vậy mà anh miệng nói yêu cô vậy mà sau lưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-chieu-tong-giam-doc-phuc-hac/555801/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.