*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lăng Vân Phi rầu rĩ không vui nói xong những lời này rồi chuẩn bị chán nản rời khỏi phòng. Trong lòng hắn vẫn âm thầm chờ mong rằng: A Hạo, xin anh đấy, A Hạo, gọi em lại, gọi em lại đi. Thế nhưng dù hắn có đi thật từ từ chậm chạp đi chăng nữa thì cũng đã đến tới cửa rồi, tay cũng chạm vào tay nắm cửa, ấy thế mà vẫn không nghe thấy A Hạo lên tiếng giữ hắn lại.
Long Ký Hạo chỉ lạnh lùng nhìn chàng thanh niên, chẳng hề lên tiếng. Ôi, Lăng Vân Phi thở dài một hơi rồi buông tay nắm cửa xuống, tiếp đó xoay người lại bước nhanh đến trước mặt người đàn ông rồi ôm lấy eo Long Ký Hạo: "A Hạo, em vẫn không muốn đi, có thể cho em ở lại chờ anh nguôi giận được không?"
"Không được." Long Ký Hạo lạnh lùng mở miệng.
"Hả, vậy mà cũng không được sao? Em có thể bảo đảm mình sẽ không nói tiếng nào."
"Đương nhiên là không được rồi. Em biến bữa trưa ngon lành của tôi thành cái dạng này, hại tôi không còn khẩu vị ăn cơm, phương thức chuộc tội của em là thế đây sao? Để tôi dùng cái bụng đói ở đây nghe em xàm xí, đây chính là thành ý?"
"A Hạo, anh nói gì cơ?" Không thể nào, ý của A Hạo là tha thứ cho hắn sao. Tha thứ cho hắn, ôi hạnh phúc tới đột nhiên quá, khiến Lăng Vân Phi có hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-tu-mot-lan-danh-cuoc/2194458/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.