Tôi lau đôi bàn tay ướt vào khăn mặt trắng, hài lòng nhìn hai đĩa nem chiên giòn ràng ruộm thơm nức mũi đặt trên bàn. Lâu lắm mới có dịp làm nem bởi thực lòng tôi không muốn. Nhớ ngày xưa mỗi khi cả nhà tôi quây quần bên nhau, mẹ con tôi lại làm món này, cả gia đình cùng nhau thưởng thức bên đĩa nem nóng hổi, vừa thổi vừa ăn, vừa cười vừa nói… thế nên cứ nghĩ đến món nem thôi là tôi lại muốn khóc, chẳng còn tâm trí nào mà ăn nữa. Có điều, từ khi quen biết Thịnh, dường như… lòng tôi lúc nào cũng ấm áp, tôi có người cần đến, có người quan tâm, dù là cách quan tâm có chút khó hiểu nhưng… trong sâu thẳm tôi cứ ngây ngất đắm chìm đến quên cả hiện thực.
A…
Thịnh cúi xuống hôn chụt lên má tôi, vòng tay rộng ôm lấy tôi từ đằng sau, tủm tỉm nhìn thành quả mà hai đứa tôi cùng góp sức. Thịnh cười nói:
– Bình thường anh không thích ăn nem, nhưng ban nãy nếm thử nem em làm thấy… ngon quá!
Lại thêm một câu mật ngọt nữa rồi, Thịnh thật là biết cách làm tôi hạnh phúc. Tôi quay đầu lại, chưa kịp nói gì đôi môi mềm mại của người kia đã cúi xuống gặm nhấm môi tôi, vòng tay xiết chặt eo khóa cả tay tôi lại. Cứ vậy một lúc lâu, tôi choáng váng trong nụ hôn ngọt ngào mê mải, Thịnh xoay người tôi lại, làm bộ hít hít cổ tôi rồi nói:
– Cả người em đầy mùi nem này… muốn… ăn luôn quá!
Thịnh rõ là thích bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-tu-bao-gio/3387315/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.