Nhóm thợ xây quây tròn quanh mâm cơm trên chiếc giường ván ghép trong phòng tầng một, cẩn thận trải chiếu để tránh ám mùi thức ăn. Mỗi người một tay bưng đồ ăn vào, một lát bữa ăn tôi cẩn thận chuẩn bị cũng tươm tất. Có người còn chạy đi mua một can bia tươi từ quán bia gần đây, rót cho mỗi người một cốc. Tôi ngồi ở đầu nồi tiện xới cơm, Đức ngồi xuống đối diện tôi phía bên kia làm tôi hơi ngài ngại, anh ta cũng nhiệt tình xới cơm cho mọi người cùng tôi. Thịnh vào sau cùng, chỗ cạnh tôi hiện tại đang là chú Hoàn béo. Thấy Thịnh bước vào chú béo liền đứng dậy, huých anh Hải đen sang một bên. Tim tôi lại đập rộn lên rồi, tôi cúi mặt ngượng ngùng. Thái độ của tôi hẳn là Đức hiểu ra, anh ta tỏ vẻ cam chịu. Thịnh ngồi cạnh tôi rất tự nhiên, đón lấy bát cơm từ tôi. Mọi người bắt đầu xơi cơm, những tiếng khen cũng bắt đầu vang lên:
– Thảo vừa đẹp người lại vừa đảm đang, ai lấy được em Thảo là nhất đấy, anh có vợ rồi chứ không là không xong với anh đâu!
Anh Nam lại vui vẻ trêu sau khi xơi miếng thịt kho. Tôi cũng vui vẻ đáp lại:
– Em nấu vớ vẩn thôi, anh cứ khen em thế em mách vợ anh đấy!
– Thoải mái, vợ anh mà anh phải sợ à?
– Haha… anh không sợ mà là anh cực kỳ sợ…
Những tiếng vui đùa vang lên, bữa cơm đầu tiên tôi nấu ăn cho họ cứ thế trôi qua. Thịnh chẳng góp câu trêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-tu-bao-gio/3387283/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.