Tôi bắt xe buýt đến bệnh viện thăm cu Thành một lúc rồi mới theo địa chỉ mà cô bạn kia gửi cho tôi. Cô Doan nói bác sĩ đã đồng ý thứ hai tuần tới cho cu Thành xuất viện, tôi nghe mà mừng lắm, chỉ biết mỉm cười xoa đầu em trai rồi hướng về cô tôi bằng đôi mắt biết ơn. Trong lúc chị em tôi khó khăn nhất, chúng tôi vẫn còn có cô, có chú bác hỗ trợ, vậy cũng là may mắn rồi…
Tôi đến xóm trọ ven sông Hạ là lúc sáu giờ tối, sau khi đi bộ một quãng đường gập ghềnh tầm ba trăm mét mới vào được cái xóm nhỏ chật chội, những căn nhà ở đó đa phần là nhà cấp bốn nhỏ bé kề sát bên nhau. Trời hè nên không gian trước mắt tôi vẫn còn sáng sủa, tôi bước dọc theo con ngõ nhỏ, lần chần chẳng muốn bước sâu hơn. Ngõ chỉ rộng đủ cho hai xe máy tránh nhau, cuối ngõ nhìn thẳng ra dòng sông lờ đờ bèo rác mang màu xám nhờ nhợ bốc mùi khó tả. Không kể khu vực này nhiều tệ nạn thì mùi khó ngửi trong không khí cũng làm con người ta muốn bỏ chạy, ấy vậy mà tôi lại không chạy. Lúc này tôi đâu có lựa chọn nào khác?
Cô bạn kia nhắn lại một tin mà tôi cũng chỉ biết cười: “Bạn ơi bạn trai tớ không đồng ý cho tớ thuê ở đó, bạn thông cảm cho tớ nhé.” Cô ấy có bạn trai ngăn cản, còn tôi? Tôi cũng có người ngăn đó chứ, chỉ tiếc rằng người ấy không phải bạn trai của tôi thôi.
Tôi xoay người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-tu-bao-gio/3387281/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.