Sau một thời gian dài tĩnh lặng, nhà Bửu bỗng nhiên ồn ào. Nhưng không hề có tiếng cười nói, chỉ có tiếng khóc, tiếng la.
- Không! - Bà Chung thốt lên đầy dứt khoát. - Là bên kia dứt tình trước, con không có bổn phận phải để tang cho họ. Có lòng thì tới thắp nhang, thăm hỏi là đủ rồi.
Châu mệt muốn chết, từ qua tới nay, đi đứng cực khổ. Tới đây tưởng được ngủ thì hai má con Liên lại ầm ĩ. Bửu cũng chăm chú lắng nghe. Cực chẳng đã, Châu phải nán lại nghe thử. Càng nghe càng thấy bực, ngu gì mà ngu dữ. Châu lầm bầm.
- Lúc sung sướng thì họ chỉ biết nghĩ tới mình, chừng khổ sở thì muốn dì về, khôn quá vậy! Mà coi tui coi bộ, nhà đó cũng sắp mạt tới nơi, dì nên tránh càng xa càng tốt. Dây dưa làm gì cho mệt.
Liên lắc đầu. Cô cố phân trần bà Chung hiểu rằng, lá thơ thôi vợ ấy là bất đắc dĩ, chẳng qua ông Duy muốn nghĩ cho cô. Nhưng bà Chung không quan tâm, từ ngày gả vô nhà đó, con gái bà đau khổ, chết đi sống lại tới mấy lần. Còn cái ý định muốn cắt đứt nghĩa sui gia, đâu phải giả.
- Nhưng con với anh Đạt còn có bé Khanh mà má.
Hừ. Bà biết mà. Thế nào cũng đem cháu gái ra để làm cái cớ với bà.
- Thì bắt con về là xong.
Làm mẹ, ai không muốn gần con. Huống chi, Đạt đã mất thì bé Khanh về sống với Liên cũng là đúng lẽ. Cái ý muốn sâu xa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2029029/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.