Mũi dao được rửa bằng nước sôi, màu kim loại sáng loáng phản chiều đôi mắt tròn đen trong trẻo của Kỳ. Đôi bàn tay nõn nà bình thản đặt mũi dao xuống vùng da tấy đỏ. Ngực Liên ưỡn lên vì đau. Đạt liền giữ tay Kỳ lại.
- Không có morphin hay aspirin gì sao?
Đạt không biết nhiều về y nên không chưa nói chính xác thứ mình cần. Nhưng Kỳ hiểu anh muốn gì. Kỳ cười châm chọc.
- Cậu ba à. Tui từng học y tá, chớ không phải làm y tá thì làm sao có thuốc kè kè trong túi. Có được bộ dao này là may lắm rồi. Nếu cậu không muốn thì thôi.
Đạt giận tím người. Sinh mạng vợ anh đâu phải trò đùa mà Kỳ hờ hững như không. Cái kiểu thờ ơ làm người ta phát bực.
- Cậu ba. Đau. Cậu nắm mạnh, lỡ làm gãy tay tui thì làm sao cầm dao rạch được. Câu không biết đó thôi, lỡ run tay một cái, lệch đi một phân, thì cũng nguy hiểm khôn lường đó đa.
Đạt nhẹ giọng xin lỗi Kỳ. Lần đầu tiên, Đạt phải muối mặt năn nỉ, còn phải hạ mình như vầy.
Tay chân Liên bị kìm chặt xuống giường, riêng Đạt đỡ phần đầu. Thành vì kiêng kỵ, Nhanh, Lê, dì tám thì sợ, nên chỉ có Đạt nhìn thấy khoảnh khắc mũi dao bén thản nhiên rạch xuống ngực Liên. Đôi mắt Liên vẫn nhắm nghiền nhưng cơn đau cắt thịt đã chấm dứt cơn mê. Liên bắt đầu giãy dụa. Làn hơi yếu ớt phát ra những tiếng thều thào không dứt.
- Đau. Đau quá. Đau không chịu nổi. Chết!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2029012/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.