Từ lầu cao, Liên bần thần nhìn xuống khoảng không trống trải. Mới tháng trước, mỗi lần cúi mặt xuống ban công, màu xanh của lá chen lẫn những chùm bông đỏ hồng tươi thắm sẽ hiện ra trong tầm mắt, như đám mây bồng bềnh, dẫu nắng cháy hay mưa dầm, nó đều mang tới một cảm giác bình yên sung túc. Bây giờ, ngoài mặt đất trống không, chỉ còn thân cây bị đốn ngang nham nhở. Trên lớp vỏ thâm đen đã bắt đầu bong tróc, dưới bầu trời u ám của những cơn mưa cuối mùa, sự khô héo càng dễ khiến người ta liên tưởng tới một cái chết rất đỗi gần kề.
Ngồi nói chuyện với Cúc, Liên không quay lại nhìn. Cô sợ Cúc thấy khuôn mặt héo úa cùng đôi mắt sưng húp rồi thêm chuyện lôi thôi.
Nghĩ Liên giận mình nên Cúc cũng yên phận đứng sau lưng cô suốt buổi.
- Chị ba, chị định không nhìn mặt anh Bửu suốt đời thiệt hả?
Chuyện Cúc luôn đứng về phía Bửu, Liên chẳng lạ gì. Có những chuyện, cô lại không thể nói hết cho Cúc nghe. Nên cô không trả lời.
Không muốn mất thời gian, Cúc vô thẳng vấn đề.
- Em biết. Anh Bửu có làm vài chuyện không đúng... Nhưng dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, thì em dám chắc, tất cả chỉ vì, anh Bửu quá thương chị. Và dù ảnh có phạm lỗi gì thì vẫn đáng được tha thứ!
Liên thở dài.
- Đừng để ý tới chuyện của chị với anh Bửu nữa, Cúc à. Coi như, chị với ảnh... không còn nợ nần gì nhau nữa. Em cũng vậy. Từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2029008/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.