Tiếng con gái khóc vang ở phòng bên. Đạt lồm cồm ngồi dậy. Bước chân anh dừng lại, suy nghĩ một lát, Đạt cúi người lượm mảnh giấy đã nhàu nhè cho vào túi áo.
Thấy bé Khanh nằm trong tay người đàn bà lạ. Mấy hôm nay, anh không còn hơi sức để quan tâm con gái, nhưng không có nghĩa, anh chấp nhận cho ai đó đem nó đi khỏi cuộc đời anh.
- Cô làm gì vậy? Sao dám cả gan tự tiện vô phòng con gái tui?
Bị Đạt làm hoảng sợ, người đàn bà vội tụt khỏi võng rồi ngồi mọp xuống nền. Đúng lúc, Nhanh bưng thau nước với khăn lên phòng. Nhanh không dám tới gần vì thấy Đạt đang giận, nó đứng ngoài cửa rụt rè.
- Thưa cậu ba. Cô Khanh khóc dữ quá cho nên con mới mượn chị Đào vô đây cho cô bú thét vài bữa đợi mợ về.
Đạt chợt nhớ, con gái anh chỉ vừa qua năm tháng. Lúc bà Ngự biểu dì tám đi kiếm vú, chính Liên đã cản vì cô muốn dành cho con dòng sữa của mình. Cô thương con tới vậy kia mà...
Nghe tiếng con gái khóc vang vì đói sữa, Đạt thêm đau, thêm giận. Nhìn ngực áo Đào ướt đẫm, Đạt không phân vân, đưa con cho cô.
Nhưng loay hoay một hồi, bé Khanh vẫn không chịu bú. Đạt thêm nóng ruột, anh hét ầm lên. Đào vội chạy đến thau nước, nhún khăn rồi cởi áo lau sạch hai đầu v*.
Bé Khanh vẫn khóc. Đạt mất bình tĩnh.
- Sao vậy?
Đào giật mình. Cô líu ríu nhìn.
- Dạ chắc, cô lạ hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2029001/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.