Cả hai bước ra cửa thì trời sắp trưa. Nắng đã lên cao nên Bửu quyết định kêu xe kéo cho cô. Một chiếc xe kéo đậu cách tiệm vài thước chạy tới, Bửu lắc tay không đi, anh nói chiếc đó phần dù che phía trên đã rách, anh sợ cô bị nắng. Liên cười, không ngờ anh lại khó tính tới vậy. Bửu đảo mắt rồi đưa tay ngoắc một chiếc xe kéo phía bên kia đường. Xe đậu dưới tán cây lớn trước một tiệm cà phê.
Nếu đã nhìn qua thì không thể không chú ý tới tiệm cà phê. Tiệm được xây theo kiểu Pháp, tường được quét vôi màu trắng sữa, nhờ phía trước có nhều tán cây che bóng râm lớn nên bức tường không hề gây chói mắt mà lại tăng cảm giác mát mẻ giữa ban trưa. Tiệm cà phê nằm chệch về phía trái của điểm đối diện chừng mười thước, lại có nhiều cửa sổ, đứng ở vị trí này có thể nhìn nhiều ngóc ngách bên trong.
Liên đưa mắt theo tay Bửu để nhìn về phía chiếc xe kéo mà anh chọn.
Ở ngay khung cửa sổ của tiệm cà phê có một người đàn ông rất quen. Không cần suy nghĩ cũng biết đó là Đạt. Anh đang ngồi dối diện cùng một cô gái. Mái tóc xoăn bồng bềnh, nước da trắng trẻo, chỉ mất vài giây để Liên nhận ra, đó là Kim Ngân.
Đạt từng nói anh sẽ không gặp riêng Kim Ngân mà bây giờ... Cả người Liên bắt đầu choáng váng nhưng cô cố trấn tĩnh mình vì Đạt vẫn ngồi nghiêm trang trên ghế để nói chuyện, phải, họ chỉ nói chuyện. Ở góc nhìn này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028949/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.