Chuyện tưởng như là đã kết thúc, hóa ra chỉ là bắt đầu. Con của anh cũng là con cô, cô đã từng nghĩ như vậy. Nhưng để làm được những gì cô đã nghĩ thì quả thực... chẳng mấy dễ dàng. Bởi vì, nuôi con nhỏ thôi đã khó, chuyện nuôi con người khác thì còn khó hơn gấp trăm lần.
Đang ngồi đút thằng nhỏ ăn thì Liên nghe tiếng Ngân từ phía sau lưng vọng tới. Ngân không thèm chào hỏi, cô thẳng thừng nói xéo.
- Hình như thằng nhỏ hơi ốm.
Liên cúi đầu trộn cơm trong chén.
- Nó hay khóc lại khó ăn nên mới vậy.
- Sao cô không dỗ nó, để nó bỏ ăn như vậy? Cũng phải, đằng nào cũng đâu phải con cô. Là con của anh Đạt với tui.
Nghe xong câu này, Liên bỏ chén cơm xuống bàn rồi đi khỏi chòi. Mặc kệ tiếng Ngân gọi với theo, Liên cứ vậy mà đi về phía nhà.
Liên hớp từng ngụm trà xuống cổ. Mỗi ngụm trà mang theo một cơn khó chịu. Cô đâu có quyền ghen, vì người ta là người tới trước, người ta có con với anh. Liên uống một lần tới gần nửa bình trà mà chưa thôi khó chịu.
Tiếng tách trà đặt xuống bàn xen lẫn tiếng thằng nhỏ khóc thất thanh. Liên vội chạy tới thì thấy Đạt đang đứng kế bên Ngân, còn thằng nhỏ thì được Ngân ẵm trên tay. Cả ba thoạt nhìn cũng giống một gia đình.
Thấy Liên từ xa, Ngân đã lên tiếng trước với giọng kẻ cả.
- Cô Liên, con tui bị té, trầy hết mình mẩy rồi nè!
Liên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028944/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.