Liên khẽ mỉm cười khi đang nhìn từng giọt cà phê rơi xuống. Cà phê đợt này có mùi thơm hơn và nhìn cũng đen hơn, chắc là sẽ ngon hơn. Ngày nào cũng vậy, Đạt có sở thích vừa đọc nhật trình vừa nhấm nháp cà phê, và việc pha cà phê vào mỗi buổi sáng cũng đã trở thành một thói quen của cô.
Liên pha cà phê từ rất sớm, bởi vì, nếu chờ anh thức dậy mới pha thì anh phải đợi, đôi khi anh không có thời gian để đợi nhưng cà phê pha xong mà để tới lúc anh uống thì nó sẽ bị nguội và mất ngon. Nên cô cứ pha trước, đậy kín rồi đặt ly cà phê vào tô, sau đó, đổ nước nóng vào, sau một lúc lại thay nước một lần, như vậy, chỉ cần anh muốn là sẽ có ngay một ly cà phê còn nóng hổi mà không cần phải chờ đợi.
Một công việc thật nhẹ nhàng nhưng cũng thật phiền phức. Bà Ngự nhìn vào thì thấy thật lôi thôi, chỉ một ly cà phê nhỏ xíu mà phải bỏ biết bao công sức, chạy tới chạy lui cả buổi. Dì tám ngó qua thì cho là phí phạm, chỉ để giữ cho ly cà phê được nóng ấm mà trên bếp lúc nào cũng có ấm nước được bắc lên. Còn tụi con Nhanh nhớ tới thì thấy ngao ngán, chẳng thà cứ đưa tụi nó một đống việc còn hơn bắt tụi nó làm đi làm lại một việc như thế này. Mà việc này, Liên cũng không giao cho ai làm, vì đa số họ đều không biết uống cà phê, nói đúng hơn là chưa từng được uống nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028939/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.