Liên lui cui dọn dẹp rồi lôi một mớ quần áo cũ, cô dự định cái nào còn mới mà không mặc nữa sẽ đem cho.
Lục lọi một hồi thì phía đáy tủ hiện ra một mảng vải màu đỏ thắm. Cô dùng sức kéo mạnh, một cặp áo gối cưới hiện ra. Cầm cặp áo gối trên tay, cô đưa mắt ngắm nhìn rồi lần theo từng đường tơ, từng sợi chỉ, một cặp uyên ương nô giỡn trong nước, cây cỏ xung quanh uốn lượn lao xao, một khung cảnh ngọt ngào tràn đầy hạnh phúc.
Đây là cặp áo gối đêm tân hôn của hai người, nhưng vào những ngày đầu tiên đó, cô đã không về đúng phòng, hay nói đúng hơn là cô không muốn về phòng, thế nên khi dọn đồ về đây thì áo gối đã được thay, mọi thứ trang trí cho loan phòng cũng đã được dọn dẹp. Liên nhớ tới chiếc chiếu được dựng nơi góc tủ, nó đã nằm ở đó rất lâu rồi nhưng cô chưa bao giờ nghĩ tới việc nó được dùng để làm gì vì giường của anh có trải niệm. Bây giờ nghĩ tới nó, cô lại thấy tò mò.
Cô đi lấy rồi trải lên giường. Nhìn thôi đã biết là chiếu cưới, ngay chính giữa là chữ song hỷ màu đỏ, hai bên có hình loan phượng tung bay trên hai dòng chữ mềm mại "loan phượng hòa minh", "sắt cầm hảo hiệp", phía dưới là bốn chữ "Quân Đạt - Như Liên" lồng vào nhau quấn quýt.
Nhìn áo gối và chiếu cưới, Liên thấy chạnh lòng tiếc nuối, hai thứ ấy vẫn còn mới nguyên như vừa được mua về ngày hôm qua, màu sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028933/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.