Sau một thời gian chỉ quẩn quanh trong nhà, cô đi dạo để hít thở khí trời, cũng lâu lắm rồi cô chưa được về nhà, cái cảm giác thân quen ùa tới, bước chân cô cứ thế xa dần. Liên nheo mắt nhìn về phía mặt trời tươi mới, không biết từ đâu Bửu đi tới bên cô. Vừa thấy Liên, Bửu như vui hẳn, anh vội chạy tới bên cô hồ hởi.
- Liên, em mạnh rồi hả? Nhìn em còn ốm và xanh lắm, sao không ở nhà mà lại đi ra đây chi vậy?
- Anh Bửu, em mạnh nhiều rồi anh à, nằm trong phòng hoài tù túng quá, em đi hít thở một tí cho thoáng.
- Lại đằng kia ngồi nghỉ một lát đi em.
Bửu chỉ tay về phía cây bình bát ven đầm đang xòe bóng mát cạnh ao nước nhỏ giữa đồng rồi cả hai cùng đi tới đó.
- Anh Bửu, bữa trước anh tới thăm nhưng em mệt nên không ra gặp anh được, anh thông cảm cho em nghen.
- Anh biết là Đạt cố tình không cho em ra gặp, cũng giống như cái bữa ở nhà bên đó, dù anh với Cúc có nói như thế nào thì Đạt cũng không cho vô thăm em.
- Bữa đó, đúng là vô thăm thì không tiện đâu anh. Lúc đó, em cũng còn yếu lắm, không nói chuyện được đâu, chỉ làm hai người thêm lo lắng mà thôi.
- Em không cần phải nói đâu, anh biết hết, em sống ở bên đó không sung sướng gì, có phải Đạt hành hạ đến nỗi em phải sảy thai, đúng không Liên?
- Đó chỉ là chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028909/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.