Nghe anh bệnh, bà Chung sai Cúc đem vào một ít trái cây đã xắt. Cô bước vào phòng thì thấy trên bàn có nhiều món ăn bổ dưỡng mà bà Chung đã sai người nấu cho Liên. Cúc không vừa ý nhìn Đạt rồi nói với chị mình.
- Chị ba, mấy món này là má mua để tẩm bổ cho chị, sao chị đem hết vô đây?
Liên bước tới bàn, cô lấy một miếng cam, cô vừa lột vỏ vừa nói với Cúc.
- Anh Đạt đang bệnh nên chị để cho ảnh ăn, chị ăn nhiều rồi, mà chị cũng khỏe rồi nên ăn nữa mà làm chi?
Liên cầm miếng cam tới giường đưa cho Đạt, còn Cúc thì đã ngồi xuống ghế.
- Khỏe gì mà khỏe, chị còn yếu lắm đó. Ở bên đó, chị đau nặng mà người ta toàn cho chị ăn cháo trắng, không bổ dưỡng gì hết. Chị phải ráng ăn thêm để còn có sức mà mau lành bệnh. Lâu lâu mới được về nhà, tranh thủ ăn đi chị. Bữa rước chị về đây, chị ốm nhom ốm nhách, tẩm bổ hổm rày mới có da có thịt chút đỉnh. Chị ăn nhiều coi như dưỡng sức, đặng mai mốt có về bển, người ta có cho nhịn vài bữa không tới nổi kiệt sức.
Mấy lời này của Cúc có khác gì là xách mé Đạt đâu, dù cô không kêu tên chỉ họ nhưng cái ngữ "người ta này", "người ta nọ" của cô, ai nghe mà không hiểu. Đạt cũng thấy tím ruột bầm gan với cô em vợ này lắm, cũng chẳng phải hiền lành gì, nhưng hoàn cảnh của anh đã như vầy thì anh biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028905/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.