Trong phòng, khi Đạt vén màn đi vô giường, Liên nhìn anh rồi ái ngại quay đi. Với thân thể của cô bây giờ, cô không thể bước xuống giường, cô muốn nhờ sự giúp đỡ từ dì tám, Nhanh hay Lê cũng được, nhưng lại không có ai trong phòng ngoài Đạt. Không thể chịu đựng được hơn nữa, bất đắc dĩ, Liên đành mở lời với anh.
- Anh kêu dùm em dì tám hay Nhanh cũng được.
- Chi vậy em? – Đạt nhỏ giọng hỏi lại một cách dịu dàng, rồi anh đổi sang lo lắng – bộ, em thấy khó ở ở đâu hả?
- Dạ không. Em muốn nhờ họ lấy dùm em bộ đồ với cái khăn, em muốn thay đồ.
- Thì anh ở đây, nhờ anh cũng được, kêu họ làm chi cho mắc công.
Đạt đi tới tủ áo, chọn cho Liên bộ đồ, khi anh cầm lại giường đưa cho cô, cô thoáng vẻ không hài lòng.
- Anh lấy cái áo nào tối màu một chút, còn quần thì lấy quần đen, em như vầy sao mặc quần trắng được.
- Thì mặc quần màu trắng mới biết rõ tình trạng của em được chớ, mặc quần đen làm sao biết mà liệu, giống như bữa đó nếu Nhanh với dì tám nhìn ra sớm thì em đâu ra máu đến vậy.
- Nhưng em còn bị như thế này, màu trắng không tiện đâu anh.
- Bây giờ em chỉ nằm trên giường dưỡng bệnh, ai thấy đâu mà lo, anh nói sao nghe vậy đi.
Nói xong, anh ngồi lên giường rồi đỡ cô ngồi dậy, không nói không rằng, anh đưa tay chạm vào nút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028892/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.