Đạt đỡ lưng Liên để cô nằm nghỉ. Nhìn cô mệt mỏi xanh xao trên giường mà lòng anh không khỏi xót xa. Anh nhớ lại cái ngày anh trông thấy cô lần đầu tiên, hồn nhiên và tươi trẻ, cái hồn nhiên của gái xứ miệt vườn, cái tươi trẻ của tuổi thanh xuân thơm ngát. Bông sen tinh khôi giữa đồng ruộng mênh mông, những bông giấy giữa bầu trời lộng gió, thật dịu dàng mà cũng thật thanh cao, cô như nụ cười không rộn ràng ồn ả mà chỉ dìu dặt nhẹ nhàng, cô như câu hò giao duyên giữa bầu trời yên ả khiến trái tim mang nhiều sôi động hào hoa phút chốc mà lạc nhịp không ngờ. Không ai có thể nghĩ rằng Đạt yêu Liên từ trước khi cưới. Và chính anh cũng đôi lần tự mình phủ nhận điều đó. Anh đâu có ngờ, chỉ từ những cảm xúc bất chợt, từ nỗi nhớ bãng lản ban sơ mà tình yêu lại được nhóm lên nồng cháy. Tất cả là vì yêu, nếu không yêu thì anh đâu chờ đợi, nếu không yêu thì anh đâu cố gắng chinh phục trái tim cô, nếu không yêu thì anh đâu ghen tức, nếu không yêu thì anh đâu thất vọng bởi đêm đầu tiên của cảm xúc, nếu không yêu thì anh đâu phải sợ mất cô.
Hóa ra là yêu nên anh mới có nhiều mâu thuẫn tới vậy. Cái mâu thuẫn của một người đàn ông kiêu hãnh và một kẻ muốn yêu điên cuồng. Những ngày đầu, Liên luôn thờ ơ, tránh né anh. Sỉ diện bản thân không phép anh có hành động bày tỏ trước mặt mọi người. Anh sợ mang tiếng là sợ vợ. Thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/2028888/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.