Sau một chuyến đi dài, Liên đi theo Đạt bước qua cổng thành hôn. Sau khi làm lễ gia tiên, tiệc cưới được tổ chức linh đình. Từ lúc bước ra khỏi phòng khi ở nhà mình tới đây, Liên hầu như cúi mặt để giấu đi khuôn mặt buồn bã âu sầu. Đạt thấy Liên như vậy thì cũng không nói gì, anh nghĩ, có lẽ Liên buồn vì phải xa nhà, anh thường xuyên nhìn cô, anh muốn thấy khuôn mặt của cô khi là cô dâu bên cạnh anh nhưng Liên lại chưa hề nhìn lại anh dù chỉ một lần. Dù là con trai nhưng Đạt vẫn thấy hồi hộp trong lòng nên anh hiểu, với một người con gái phải từ giã nơi quen thuộc để bước chân về một nơi xa lạ thì tâm hồn còn bị xáo trộn tới đâu, buồn vui lẫn lộn, bối rối, hồi hộp, lo sợ đan xen.
Tiệc tan, Liên đi vào phòng thay quần áo. Đây là một căn nhà rộng lớn, lớn hơn nhà cô gần như gấp đôi mà nếu tính kỹ thì cũng có thể gấp ba, gấp tư cũng không chừng, vì nhà này có lầu, lại có nhiều gian phụ. Liên không biết nhà có bao nhiêu phòng nhưng từ chỗ cô đứng thì cô thấy có tới năm cánh cửa. Vì có nhiều phòng nên cũng có nhiều hành lang nhỏ bên trong nhà, lúc mới tới cô được một người dẫn vào phòng này để thay quần áo, cũng may cái phòng của cô nằm ngay đầu cầu thang nơi mà Liên được chỉ để đem cất hành lý lúc sáng nên cô dễ dàng tìm được. Một mình ngồi trong phòng, Liên đưa mắt nhìn xung quanh, một nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/149816/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.