Nghỉ ngơi vài hôm thì Đạt với Thành phải đi thăm hỏi bà con họ hàng, Đạt không muốn đi nhưng cha má anh cứ ép, anh không thể từ chối được vì với người lớn, đây là lễ nghĩa cần thiết. Ngồi kế bên Thành, Đạt hậm hực.
- Còn mấy tháng nữa anh mới cưới mà cha má đã kêu em về rồi.
- Tại cha má sợ chú quyến luyến cô đầm nào rồi ở luôn bên đó nên phải bắt về sớm. Mà nè, ở bên đó, chú có thương ai chưa?
Đạt gác tay suy nghĩ, lời Thành làm Đạt nhớ tới Kim Ngân, cô gái mà anh quen khi còn ở Pháp, một cô gái xinh đẹp, cô là người Việt Nam nhưng lại mang nhiều nét đẹp phương tây, khỏe khoắn, tươi trẻ và cuốn hút. Đạt và Ngân gặp gỡ, trò chuyện rồi hẹn hò. Nếu Thành hỏi anh đã thích ai chưa thì anh có thích, không chỉ một mà rất nhiều nữa là khác, nếu Thành hỏi anh đã cặp bồ chưa thì rõ ràng là anh đã có nhưng Thành lại hỏi anh đã thương ai chưa, đây là điều khiến Đạt chưa thể trả lời.
- Cái này thì em không biết.
- Có thì nói có, không thì nói không, có gì mà không biết.
- Vậy thì là không có.
- Khó tin quá nha. Chưa có ai mà ở miết bên đó chưa chịu về.
- Khó tin gì chứ, nếu thương thì em đã dắt về ra mắt cha má rồi. Còn anh thì sao, anh sắp cưới chị Huệ rồi, anh có thương chỉ không?
- Không.
- Không thương sao lại cưới?
- Cưới thì cưới thôi, không là Huệ thì cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/149811/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.