Nam kỳ những năm đầu thế kỉ XX
Cơn mưa mùa hạ đã tạnh, nhưng những áng mây đen màu xám còn lãng đãng phía đằng tây khiến những giọt nắng còn sót lại phải cố vươn dài rồi hắt lên những tia nắng mong manh màu đỏ ửng như mang nhiều lưu luyến. Không gian mát mẻ vương chút se lạnh khi trận gió vô tình thổi tới. Liên và Đông đi bên nhau giữa trời chiều. Sắp tới ngã ba, qua hàng cây kia kia thì chỉ còn một đoạn ngắn nữa là tới con đường chạy thẳng về hướng nhà Liên, thế nên anh chỉ có thể đưa cô tới đây thôi. Càng gần tới ngả ba, bước chân cả hai càng chậm dần, Đông quay người rồi hỏi Liên một cách bịn rịn.
- Ngày mai, anh có được gặp Liên không?
- Em cũng chưa biết nữa, khi nào có thể gặp thì em sẽ nhờ chị Lắng nhắn với anh.
- Ờ.
Đông cúi mặt trả lời, anh cố mỉm miệng cười, một nụ cười chẳng lấy gì là vui vẻ. Cũng như anh, cô chỉ mong mau qua chín tháng để tới ba tháng hè gặp nhau, nhưng trong ba tháng ấy thì không phải lúc nào cũng được gặp. Nhưng cả hai cũng không biết phải làm sao hơn, Liên là con gái nhà kín cổng cao tường, đâu phải muốn ra ngoài là được, còn anh cũng chỉ là một tá điền nghèo khổ, muốn gặp được cô cũng chẳng dễ dàng gì. Những giờ phút ngắn ngủi đâu có thể làm vơi đi nỗi nhớ.
- Em phải về rồi. – Liên chậm rãi bước đi, nhưng chỉ vài bước thì cô quay người lại, cô thấy anh vẫn đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/149809/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.