*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
– – – Thiên trường địa cửu địa cửu thiên trường, thiên hoang địa lão địa lão thiên hoang.
Đời này kiếp này, liệu chúng tôi có thể tiếp tục duyên phận ở kiếp trước hay không.
Đời đời kiếp kiếp, ai trên lòng bàn tay ai, nở rộ như hoa?
Năm 1989, chúng tôi gặp nhau lần đầu. Năm đó tôi bảy tuổi, vì ăn vụng củ ấu sống mà té xuống sông, được Triển Tường cứu lên, tôi nhét đồng tiền “Càn Long thông bảo” luôn được tôi cất giấu kĩ lưỡng vào lòng bàn tay Triển Tường.
Năm 1996, chúng tôi gặp nhau lần thứ hai. xuyên qua vùng rừng núi Dĩnh Thượng An Huy xanh biếc xinh đẹp, từ trong cổ áo của Triển Tường tôi kéo một sợi dây màu đỏ có luồn một đồng tiền, rồi đọc dòng chữ ở mặt trên: Càn Long thông bảo(1).
(1) Đồng tiền “Càn Long thông bảo”
Một câu “Tiểu Linh Tử, chú đợi con lớn lên” của Triển Tường đã khiến tôi bướng bỉnh đợi anh suốt chín năm, chín năm sau tại Trung Sơn, ngày du học trở về, anh nở nụ cười chuyên nghiệp ân cần hỏi thăm tôi… Trong sự vướng mắc đau khổ, hiểu lầm vì xa cách nhiều năm, thế là tôi lựa chọn ra đi.
Trong thế sự luân hồi nhìn không thấu này, sẽ không nơi nào là không tương phùng được, tại vùng đất Lệ Giang thần bí và lãng mạn, bởi vì cơ duyên và sự trùng hợp đã định trước, tôi và Triển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-da-hai-muoi-nam/2267062/chuong-1-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.