Ngày tiếp theo, trời còn chưa sáng, Ngọc Khanh Thư đã bị đánh thức. Lúc tỉnh lại, y vẫn còn đang ôm đầu, kết quả của việc say rượu là bị Chu công gõ mõ cả đêm, giờ không chỉ đau đầu, ngay cả lỗ tai cũng ong ong.
Y mơ hồ nhớ mình đã nói chuyện với Dương Hoành Tu trong yến tiệc tối qua, y hỏi một câu, Dương Hoành Tu đáp một câu, từ tình hình trong quân đội ít người biết cho đến việc mùa hè bị muỗi đốt mấy nốt lớn tướng đều lôi ra nói tất tần tật. Dương Hoành Tu bị y hỏi nhiều không chịu nổi liền bắt đầu uống hết chén này đến chén khác. Trong lòng hưng phấn, y thấy thú vị nên đối ẩm cùng Dương Hoành Tu luôn. Cả hai cứ uống mãi, thế là say.
Vãn yến kết thúc, sau khi xuất cung, y dính lấy cỗ kiệu của Dương Hoành Tu, ôm người ta sống chết không chịu buông tay. Dương Hoành Tu hình như cũng khó chịu vì say rượu, không thèm để ý đến y.
Kí ức cuối cùng à, trong cỗ kiệu, y dán chặt lấy Dương Hoành Tu đang buồn ngủ, đối diện hắn, hôn hắn một cái…
Nghĩ tới đây thì ngừng lại, Ngọc Khanh Thư đỏ mặt, thấy giờ đây đầu không chỉ đau, mà còn bị hấp chín.
“Thiếu gia, mau dậy đi, đã đến lúc phải lên triều rồi.” Tiểu đồng đứng chờ đã nửa ngày thúc giục.
“Lên triều?”
“Đúng thế, thiếu gia. Nơi này là quý phủ của Dương Tướng quân, cách hoàng cung có hơi xa, chúng ta phải lên đường sớm một chút mới kịp.”
Quý phủ của Dương Tướng quân? Ngọc Khanh Thư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yen-vu-xuan-phong-tan-du-hoan/89329/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.