Buổi chiều, một ý chỉ trong cung được chiêu cáo thiên hạ.
Liệt Tĩnh Quốc Hầu kháng chỉ bất tuân mắc vào hai mươi tội lớn, vốn phải lăng trì, nhưng niệm thân phận tam triều nguyên lão, nhiều năm phụ tá triều đình nên được ban thưởng rượu độc, giữ lại toàn thây.
Sau đó, trong cung phái người đưa di thể Tĩnh Quốc Hầu về Ngọc gia.
Cấm quân vây quanh phủ Tĩnh Quốc Hầu trước sau không rời đi, Đại Lý Tự và Hình bộ không thấy truyền ra tin tức gì của những quan viên bị giam giữ.
Nhận được tin về Tĩnh Quốc Hầu, Dương Hoành Tu liền chạy đến Lễ bộ tìm Ngọc Khanh Thư. Ngọc Khanh Thư tinh thần hoảng hốt ngồi một mình ở góc phòng.
Đợi mãi đến khi tan việc nha môn, Dương Hoành Tu lo lắng Ngọc Khanh Thư một thân một mình nên bảo kẻ dưới dắt ngựa tới, để y ngồi cùng ngựa về Dương phủ.
Trong tình cảnh hôm nay, Dương Hoành Tu chẳng cách nào nói với y không sao đâu được, chỉ có thể nhân lúc y ngồi trong phòng đờ người nhìn cửa sổ, lặng yên ôm chặt lấy y.
“Hoành Tu, người trong võ lâm vào triều đình trước nay chỉ có một kết cục, thế nhưng sao luôn có những người không biết rút kinh nghiệm, cứ coi mình là đặc biệt?” Ngọc Khanh Thư với ánh nhìn mê mang nhỏ giọng hỏi.
Dương Hoành Tu siết chặt cánh tay, áp vào tai y nói, “Đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi.”
“Quân muốn thần chết, thần không thể không chết, ngươi bảo vệ ta thế nào đây?” Ngọc Khanh Thư nghiêng đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yen-vu-xuan-phong-tan-du-hoan/2037590/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.