Tần đại tông chủ đối Tiêu đại hiệp luôn luôn nói mà có tín, cho dù là ở trên giường nói cũng như vậy. Cho nên, sau khi Tần đại tông chủ ăn uống no đủ, chí mãn ý đắc mà đồng thời xỉa răng,ba ngày sau, hắn liền mang Tiêu đại hiệp hạ Trầm Nguyệt sơn, hướng Tây Nam mà đi.
Ngày hè nóng bức, đi đường thật không thuận tiện. Cũng may hai người không gấp gáp, dọc đường đi du sơn ngoạn thủy, ma ma thặng thặng (đi chầm chậm),thẳng qua hơn một tháng, mới tới nơi. Hai người ở căn phòng ngoại thành của Tần Nguyệt Miên trụ lại, Tần Nguyệt Miên cũng không hề đề cập tới chuyện Tiêu gia.
Tiêu Di vốn nghĩ rằng, Tần Nguyệt Miên chỉ là muốn nghĩ cách an bài chu toàn, miễn cho chính mình gặp mặt những người không muốn gặp lại, hay hoặc là muốn đem Bát đệ Cửu đệ mời lại đây. Nào đâu biết rằng, qua bốn năm ngày, lại cũng không có nửa điểm động tĩnh, hai người giống như chỉ là đặc biệt đến nơi này du ngoạn, đem toàn bộ phong cảnh tú lệ chỗ này mà đi mấy lần.
Tiêu Di cuối cùng mất kiên nhẫn. Một ngày, hai người đi thuyền du hồ, thuyền hoa dưới sự điều khiển của người chèo thuyền chậm rãi xuôi theo bờ sông mà trôi đi. Tần Nguyệt Miên cùng Tiêu Di cùng nhau ngồi ở trong khoang thuyền, theo cửa sổ hướng ra phía ngoài nhìn quanh, thưởng thức mỹ cảnh ven bờ.
Tiêu Di xa xa trông thấy bờ bên kia hồ là tường cao sừng sững của tổ trạch Tiêu gia, tác động tâm tư, quay đầu nói: “Nguyệt Miên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yen-vu-nguyet-sac/1311794/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.