"Chỗ này ít cá quá anh hai. Hay ta qua phía ruộng ông bảy nha."
"Ưi giời cái thằng này. Cái gì cũng phải từ từ! Đợi thêm tí chết ai à!"
Hai anh em này nhà ở phía đầu làng Yên Bình, họ vẫn đang ngồi đợi hai ba cây cần câu được cấm ở phía dưới. Hai anh em Cường và Lộc mười bốn và mười sáu tuổi là hai đứa con trai cưng của ông Luân tá điền của nhà Ông Hưng.
Trưa trời trưa trật mà hai anh em nó vẫn đang ngồi hứng nắng trên ruộng đó đa.
"Mẹ kiếp! Sáng tới chả có con khỉ mốc gì!"
Cường đứng lên, tay nó quơ mà bựt đại vài cọng cỏ kế bên mà chọi xuống dưới xuộng. Nó tức, nó tức lắm. Ngồi từ sáng tới trưa mà chả có cái gì ngoài hai ba con cá rô nhỏ xíu trong giỏ. Lộc kế bên nhìn thấy mà cười cười. Chả phải hồi nảy kêu từ từ à.
"Giữa trưa hay gì rồi đó anh."
"Ừ!"
Cường hằng hộc nó trả lời. Sao mà bực bội quá vậy không biết. Cứ thế này thì cạp đất mà ăn à?
Xột soạt xột soạt...
Hình như có tiếng gì đó ở bụi rậm đằng kia. Thằng Lộc nghe được mà nhìn qua đó. Nó thấy mấy cái cây ở đó hình như...có nhút nhích.
Nó quay qua bên Cường, nó bảo.
"Anh hai."
"Gì?!"
MIệng trả lời, hai con mắt Cường vẫn đang chăm chăm phía cần câu.
"C..cái bụi kia nó nhút nhích kìa. Hay là..."
Cái thằng Lộc bị yếu bóng vía xưa nay. Hồi lên bảy bị ma nhập lên rồi quậy xém chết. Tới giờ cái nó ám ảnh đâm ra sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yen-tam/258643/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.