Edit: A Li
Bà lão tóc đã bạc phơ, Trần Tống Mạn còn nhớ lần trước cô gặp bà ngoại, tóc của bà vẫn điểm hoa râm. Cô còn nghiệp dư đem tóc bà nhuộm thành màu đen, nhìn qua cùng lắm cũng ngoài năm mươi tuổi. Không ngờ mới vài năm trôi qua, bà ngoại đã già đi như vậy.
Bà lão tám mươi tuổi, nhưng nhìn qua cũng như sáu, bảy mươi. Thế sự xoay vần, ánh mắt của bà không giấu được những bão táp phong sương. Lúc bà nhìn bọn họ, đáy mắt không một tia gợn sóng.
“Bà ngoại…” Trần Tống Mạn nhẹ nhàng tiến lên đằng trước. Giọng cô có chút run run mang theo vài phần nức nở.
Ánh mắt bà lão vốn đang tĩnh lặng, phút chốc lại nổi lên gợn sóng.
Trần Tống Mạn quay đầu nhìn Giang Hành liếc một cái, phát hiện anh đang bình tĩnh quan sát bà ngoại cô, chân mày cũng nhăn lại.
“Là Mạn Mạn ư?” Bà lão nghiêng đầu, ánh mắt chuyển đến hướng phát ra âm thanh, đôi con ngươi vội vàng chuyển động. “Là Mạn Mạn à?” Bà giơ cánh tay giữa không trung, huơ huơ về phía cô gái nhỏ.
Sao lại như vậy, sao bà ngoại có vẻ không nhớ rõ cô?
“Ngoại, là cháu.” Trần Tống Mạn vươn tay nắm đôi tay bà lão, luống cuống kề mặt sát với bà, tâm lý có chút bất an nói. “Ngoại, là cháu, Mạn Mạn đây.”
Ánh mắt vốn lo lắng của bà một lần nữa trở nên bình thản. Hốc mắt hơi ửng hồng, sau đó một dòng nước mắt chậm rãi lăn trên khuôn mặt già nua. Bà dang tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yen-lang-lam-benh-nhan-tam-than/2253587/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.