Thời gian chậm rãi trôi qua, Trần Tống Mạn cũng không nhận ra rằng, nụ hôn này là một mồi lửa.
Hơi thở của anh phả trên môi cô, mang theo chút dịu dàng nóng bỏng, chóp mũi chạm vào gò má trắng trẻo của cô, lại lướt qua cằm, đến đâu đều hôn đến đấy một chút. Sau đó, anh hôn nhẹ lên môi cô, tiếp tục chuyển xuống phía dưới, dừng lại ngay cần cổ Trần Tống Mạn.
Dường như Giang Hành vẫn chưa thỏa mãn một nụ hôn.
Cô gái nhỏ trước mắt toát nên mùi hương tựa mê tình, hiện giờ Giang Hành chỉ cảm thấy lý trí mình đều tan rã, ngoài miệng từ khẽ hôn đã biến chuyển thành cắn mút. (///v///)
Răng anh khẽ cắn vào cổ người con gái mà mình yêu nhất, rồi lại nhẹ nhàng áp mặt lên, lắng nghe mạch máu chuyển động.
Thật hay, em của anh vẫn còn sống.
Giờ này phút này, trong lòng anh dâng lên một niềm cảm tạ vận mệnh đã giữ cô lại bên anh. Nghĩ đến đây, nụ hôn kia lại càng thêm kịch liệt. Tựa như Giang Hành không thể khống chế được ham muốn của mình, anh mút trên xương quai xanh của cô và để lại một dấu hôn thật đậm. Chỉ có bằng cách này mới cảm tạ vận mệnh vĩ đại của cô. Càng nghĩ càng thấy đúng, Giang Hành mút càng mạnh hơn, nụ hôn như mưa ào ào rơi xuống.
Làn da hơi đau khiến Trần Tống Mạn giật mình, từ trong ý loạn tình mê hé mắt ra cô mới ý thức được hiện tại mình đang ở trong hoàn cảnh ‘nguy hiểm’ dường nào. Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yen-lang-lam-benh-nhan-tam-than/2253569/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.