*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Dâu
Thật đúng là tổ tiên tích đức, Văn thiếu gia vốn tưởng rằng cả đời này nằm vạ ở nhà ăn cơm trắng, ngờ đâu lại đỗ tiến sĩ.
Hoàng thượng ban thơ, ban áo bào với hốt, ban tiệc rượu, ban xe dạo phố. Người ta đứng đầu tam giáp làm thế thì còn hợp lý, đằng này Văn Chi Hiền treo ở cuối bảng, thế mà cũng mặt dày dắt ngựa đi dạo phố cho được.
Kết quả là khi đi qua một ngã rẽ, cả người lẫn ngựa bị xe của Thất hoàng tử đâm ngã xuống con mương bên đường.
Ngụy vương Bách Lý Duyên đang cầm cương, nhưng đợi đến khi hắn phí sức chín trâu hai hổ kéo con ngựa bị hoảng sợ về, thì Văn Chi Hiền đã chìm nghỉm dưới nước rồi.
Quần chúng vây xem lặng yên chỉ trích, Ngụy vương đang đi du lịch không mang theo tùy tùng không thể bại lộ thân phận bèn lẩm nhẩm lời dặn của tiên đế (“Mới khai quốc, cơ sở quần chúng rất quan trọng, phải cần chính vì dân, khắc phục thói quan liêu…”),lao xuống nước cứu người.
Kết quả là khi hắn kéo được Văn Chi Hiền lên bờ, nhìn thấy gương mặt của tên họ Văn kia, cái gã kim cương vương lão ngũ mắt cao hơn đỉnh lại không hiểu sao mà say, đắm.
Cho nên tuy rằng Văn Chi Hiền nhìn như con chó rơi xuống nước, chật vật nằm bẹp trên cỏ, vừa chửi má nó vừa nôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yen-hoai-tich/2464255/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.