Trên đời này người thực sự biết đến Diệp Mẫn Vi quả thật không nhiều, ngoài Ôn Từ đã cùng nàng ẩn cư trên núi Côn Ngô mấy chục năm, thì chính là đồng môn xưa kia ở Tiêu Dao Môn khi nàng còn chưa ẩn cư trên núi Côn Ngô. Trong bảy tám mươi năm qua, người tu hành kém cỏi phần lớn đã chết già, chỉ còn lại vài người có tu vi cao vẫn sống đến nay.
Chân Nguyên Khải chính là một trong số đó.
Hắn và Diệp Mẫn Vi đều là đệ tử thân truyền của đời môn chủ trước của Tiêu Dao Môn, hắn là đại đệ tử khai môn của lão môn chủ, còn Diệp Mẫn Vi là đệ tử được thu nhận cuối cùng của lão môn chủ, vừa vặn là đầu và cuối. Như vậy tính ra, Diệp Mẫn Vi vẫn là tiểu sư muội ruột thịt của hắn.
Dù nói là vậy, nhưng Chân Nguyên Khải và sư muội từ trên trời giáng xuống này thực ra cũng không hề thân thiết. Chỉ là khi sư phụ dẫn nàng vào môn thì gặp nhau vài lần, nghe thấy sư phụ đặt tên cho tiểu cô nương này là — “Mẫn Vi”.
Sau đó nàng liền theo sư phụ lên Tập Minh Tháp, tiếp nữa là đỉnh tháp có chín mươi chín tầng chỉ có môn chủ cùng môn chủ đời tiếp theo mới được phép bước lên được thắp lên ngọn đèn dầu, ngày đêm không ngừng. Mọi người dưới tháp nhìn lên, chỉ có thể nghe truyền thuyết về nàng, cùng các bản ghi chép đủ loại công pháp được cải tiến và mở rộng cuồn cuồn không ngừng truyền xuống từ đỉnh tháp ấy.
Về sau Chân Nguyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yem-su-le-thanh-nhien/5257890/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.