Trên đỉnh Ưng Hoàn Lĩnh một mảnh yên tĩnh.
Diệp Mẫn Vi nằm ngửa trên thảm cỏ ngước nhìn bâu trời đêm, Ôn Từ lặng lẽ ngồi bên cạnh nàng. Sao trời vẫn rực rỡ như cũ, lá cỏ khẽ chạm vào má nàng, xúc cảm ngưa ngứa và mềm mại.
“Vậy đợi sau khi ta chết, ngươi có nhớ ta không?” Diệp Mẫn Vi đột nhiên hỏi chẳng đầu chẳng đuôi.
Ôn Từ bên cạnh im lặng hồi lâu, khi mở miệng trở lại, tâm trạng của hắn đã khôi phục như thường.
“Cô mơ đẹp thật đấy.”
Giọng điệu vẫn trước sau như một, vừa khinh thường lại ngạo mạn.
“Nếu cô chết rồi, ta sẽ đến kinh thành mở tiệc ăn mừng, sẽ diễn hát ca vũ tạp kỹ suốt mười bốn ngày, để bá tánh toàn thành cùng chung vui với ta, ăn mừng ta cuối cùng cũng trút được họa lớn trong lòng.”
“Thật đáng tiếc, mười bốn ngày ca vũ tạp kỹ ấy, ta sẽ không được xem rồi.”
“Đáng tiếc?”
“Tay ngươi rất linh hoạt, nhảy múa cũng rất đẹp.”
“Giờ cô lại chơi trò đánh một gậy rồi cho táo ngọt à? Là Tạ Ngọc Châu dạy cô? Ngươi mà cũng biết đáng tiếc à, cái đồ không sợ chết kia.”
Diệp Mẫn Vi nghĩ, cái chết vốn chẳng có gì đáng sợ.
Nàng cũng sẽ không biến mất vì cái chết, nàng vẫn sẽ tồn tại, dùng phương thức khác sống ở một nơi khác.
Nhưng mà cái chết đồng nghĩa với khoảng cách, đồng nghĩa với bức tường cao.
Nghĩa là ở phía bên kia của thế giới, khi nàng quay đầu lại, sẽ không còn thấy được một số bóng hình nữa.
Điều đó thực sự là một điều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yem-su-le-thanh-nhien/5257884/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.