Lúc này trong gian phòng bên hông của sân, đang ngồi đó là Tạ Ngọc Tưởng, Trác Ý Lãng, Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật.
Đến nỗi vì sao Thương Thuật lại ngồi ở chỗ này, thật ra hắn bị Tạ Ngọc Châu suýt chút nữa tức đến nghẹt thở đẩy ra khỏi phòng. Khi đó hắn cùng hai vị đệ tử tiên môn và đám người giả lố nhố trong sân đưa mắt nhìn nhau, nói: “……Vị này chính là bà nội nhà ta.”
Hắn bị đẩy ra nhiệm vụ rất rõ ràng, chính là phải trông chừng Diệp Mẫn Vi không để nàng nói năng lung tung.
Tống Tiêu rót trà lúa mạch cho vài người xong thì chân không chạm đất mà lập tức chạy biến. Tạ Ngọc Tưởng và Trác Ý Lãng lần lượt hành lễ, Tạ Ngọc Tưởng nói: “Tại hạ là đệ tử Phù Quang Tông – Tạ Ngọc Tưởng, vị này chính là đệ tử của Linh Tân Các – Trác Ý Lãng, hai người chúng ta hôm nay đột nhiên đến thăm thật sự thất lễ. Chỉ vì sáng nay khi đang giải đề toán Quỷ Cốc ở chợ, được ngài phá giải cực nhanh, vốn định lập tức đến bái phỏng, nhưng do lúc ấy có việc quan trọng, đành để sau khi mọi chuyện xong xuôi mới đến quấy rầy. Mong rằng tiền bối lượng thứ.”
Lão bà bà trước mặt bọn họ ngồi rất ngay ngắn, hoàn toàn không có dáng vẻ còng lưng mỏi mệt của người già tuổi này, mặt đầy nếp nhăn nhưng có một đôi mắt trong trẻo đen trắng rõ ràng. Ánh mắt nàng dừng lại trên người bọn họ, trong mắt cũng chẳng có kinh ngạc phòng bị hay nghi ngờ gì, chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yem-su-le-thanh-nhien/5257882/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.