Hôm nay tuy Ôn Từ thành công “giả chết sống lại”, nhưng hắn rốt cuộc đã mất rất nhiều máu, giờ phút này sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, khí sắc kém đến mức hoàn toàn phù hợp với truyền thuyết về xác chết sống lại, quả nhiên là một khối thi thể đẹp.
Hắn quay đầu nhàn nhạt nhìn thoáng qua Tạ Ngọc Châu, không nhìn ra biểu cảm gì. Trước khi Tạ Ngọc Châu kịp hoảng loạn chữa cháy, hắn đứng dậy cất bước ra cửa, ném châu tin tức cho Diệp Mẫn Vi ở cạnh cửa.
“Chợ Quỷ vừa truyền tin mới, hai ngày trước yểm thú của ngươi hiện thân ở núi Sùng Đan, núi Sùng Đan cách nơi đây bốn trăm dặm, đêm mai chúng ta khởi hành.”
Viên châu ấy rơi vào tay Diệp Mẫn Vi liền bắt đầu xoay tròn, ánh sáng màu trắng chiếu lên giữa không trung vài dòng chữ, Diệp Mẫn Vi mặt lộ vẻ tò mò.
“Ngươi dám tháo viên châu này ra xem, ta liền ném đồ đệ ngươi đi!” Ôn Từ chỉ vào nàng uy h**p.
Tạ Ngọc Châu căm phẫn mà không dám lên tiếng, còn Diệp Mẫn Vi quả nhiên hiện lên biểu cảm tiếc nuối, như thể bị hắn đoán trúng tâm tư.
“Ta có thể lắp lại như cũ.”
“Tin tức của chợ Quỷ lưu thông rất nghiêm ngặt, ta để lại một sợi mộng tử của Tôn Thắng trên viên châu, ngụy trang thành hắn kiềm chế viên châu này. Nếu lúc ngươi tháo ra bị người của chợ Quỷ phát hiện bên này không còn là Tôn Thắng, tin tức trong nháy mắt sẽ bị cắt đứt.”
Người Vu tộc có năng lực đặc biệt là có thể giữ lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yem-su-le-thanh-nhien/5257877/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.