Bóng tối tiêu tan, ánh ban mai vừa sáng tỏ.
Tạ Ngọc Châu còn chưa kịp phản ứng lại, xung quanh lại đột nhiên hiện ra một khu rừng rậm rạp sâu hun hút, cây đại thụ trăm năm cao vút tận tầng mây, che kín trời, sương mù dày đặc, không khí ẩm ướt, không còn là cảnh tượng biển lửa và núi đao.
Tạ Ngọc Châu ngã xuống nền đất phủ kín lá khô, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, thấy đại bàng đang từ từ tan thành tro bụi, như thể hòa vào làn sương mù.
Vân Xuyên đứng giữa sương mù trong rừng cây và tro bụi bao quanh người nàng, tỏa ra ánh vàng mơ hồ dưới nắng sớm trong sương mù, nàng đắm chìm trong sắc vàng rực rỡ, trông như người thế ngoại.
Tạ Ngọc Châu trầm mặc nhìn Vân Xuyên một lúc lâu, rồi đột nhiên vươn tay giơ ngón trỏ ra giữa hai người, nghiêm túc nói: “Khoan đã! Khoan đã! Ta phải suy nghĩ một chút.”
Dứt lời, nàng đứng dậy ôm đầu mình, vừa suy nghĩ vừa nói: “Tỷ giết đám người bắt cóc tỷ là vì bọn chúng uy h**p tỷ trước, điều này về tình có thể tha thứ. Nhưng còn bốn người ở Phó gia trang thì sao, tại sao tỷ lại giết họ?”
“Bọn họ muốn cướp túi và vòng tay của ta.”
“Ồ ồ, bọn họ là cường đạo à! Vậy càng có thể tha thứ! Ngoài những người đó ra, tỷ đã từng dùng chiếc vòng tay này giết ai khác chưa?”
Nếu chỉ tính những người chết dưới vòng tay này, thì người bạn tri kỷ trong lời đồn không nằm trong số đó, như vậy thật sự không còn ai khác.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yem-su-le-thanh-nhien/5257864/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.