Cách một ngày, giờ Thìn, Ngô Cẩm Họa mới lười biếng thức dậy rửa mặt chải đầu, mặc dù hôm nay là ngày nàng về lại mặt, nhưng từ khi thành hôn đến nay, cuộc sống của nàng lại tùy theo ý mìn hơn cả lúc còn ở khuê các.
Trước kia, chủ mẫu phủ Quốc Công phải dậy vào giờ Mão chính khắc, gặp gỡ các bà t.ử quản sự các phòng, đối ứng và sắp xếp mọi việc trong nội trạch, thực ra đối với chuyện này, nàng thấy không sao cả. Khi mẫu thân còn sống, những lời dạy dỗ và yêu cầu của bà nghiêm khắc hơn bây giờ rất nhiều, nàng cũng đã quen với việc dậy sớm mỗi ngày.
Thế nhưng Lục Mậu lại không cho phép, giờ Thìn, hắn luôn thích ôm eo nàng, giọng ngái ngủ nói: “Lẽ nào không có chủ t.ử phân phó thì bọn họ không biết làm việc sao? Vậy cần bọn họ làm gì?”
Càng đừng nói đến chuyện lập quy củ trước mặt Thái phu nhân, chẳng biết Lục Mậu đã nói những gì với Thái phu nhân, dù sao thì cho đến giờ nàng cũng chưa từng bị người làm khó dễ nữa, người chỉ an tĩnh ở Tây chính viện, không dễ dàng ra khỏi viện, cũng không gặp người ngoài.
Cho nên, nói đến chuyện dung túng khiến Ngô Cẩm Họa trở nên lười biếng như bây giờ, thì Lục Mậu mới chính là tội đồ.
Thế là, đến giờ Tỵ chính khắc, sau khi Lâm gia và Ngô gia liên tục phái người đến giục giã giờ lại mặt, Ngô Cẩm Họa mới mang theo lễ vật lại mặt cùng Lục Mậu ra khỏi cửa, Ngô gia thì vẫn còn đỡ, nằm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-xuan-chang-muon/4909033/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.