Trong tay của Kiều Ni Ni đang cầm một kim truyền dịch, đang ngưng mắt nhìn kỹ Tiêu Xán, không ngờ tới Tiêu Xán lại bỗng dưng mở mắt lên, không khỏi bị giật mình, "Tiêu Xán, cô đã tỉnh rồi."
Vẻ mặt của Kiều Ni Ni tràn đầy hung ác, khiến còi báo động trong lòng của Tiêu Xán lập tức vang lên, " Cô..." Muốn làm gì?
Cô quá suy nhược rồi, thế cho nên một câu đơn giản cũng nói không ra miệng.
Kiều Ni Ni nhe răng cười, "Đương nhiên là muốn cô chết rồi, cô có biết từ khi cô xảy ra chuyện không may, Hoắc Viễn Phàm đã trở thành bộ dạng gì không? Hoàn toàn như hòn vọng phu vậy, mỗi ngày liền trông mong mà trông coi cô, nỗi đau khổ, ân hận và tình yêu ở trên mặt, những ngày nay, tôi nhìn đến mức sắp điên rồi."
"Đây là chất Cyanide (tên gọi các hóa chất cực độc có ion) mà tôi thật vất vả mới có được, chỉ cần một chút là chốc lát có thể lấy đai mạng của cô, dù bác sĩ giỏi giang đến cỡ nào cũng không thể nào cứu được cô."
Nói xong, Kiều Ni Ni khom lưng, tuốt ống tay áo của Tiêu Xán lên, đem kim tiêm mạnh cắm vào trong cánh tay nhỏ gầy, tiếp đó nhanh chóng đẩy chất lỏng vào người của Tiêu Xán, Tiêu Xán vùng vẫy giãy chết, lúc này, trong đầu lại hiện lên Hoắc Viễn Phàm, rất muốn hắn có thể cứu được cô.
"Kiều Ni Ni, cô làm cái gì?" Không thể ngờ được, trong phòng bệnh thật sự vang lên giọng nói của Hoắc Viễn Phàm.
Hoắc Viễn Phàm nhanh chóng xông tới,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/212588/chuong-16.html