Mặt của Hoắc Viễn Phàm liền biến sắc, "Mau vào trong cứu chữa, nhất định phải bảo đảm em ấy không có việc gì, nhất định phải!"
Hắn ở trên thư thông báo bệnh tình nguy kịch ký tên, quay đầu lại chộp túm lấy bút ghi âm, tàn bạo mà bẻ gãy ném ra ngoài cửa sổ, "Ni Ni sắp bị cô hại chết rồi, cô còn hướng trên người cửa em ấy giội nước bẩn, Tiêu Xán, cô rốt cuộc tại sao lại ngoan độc đến trình này?"
"Chứng cứ của tôi ——" Sức chú ý của Tiêu Xán chỉ ở trên bút ghi âm, cô lớn tiếng gào thét, theo phản xạ của bản năng bổ nhào đến cây bút ghi âm đang bay bổng ra ngoài, nhưng nó đã biến thành hai nửa, lướt qua phía trên đầu của cô từ cửa sổ rơi vào trong cơn mưa lớn.
"Cha mẹ ——" Nước mắt, không cách nào khống chế mà tràn ra ngoài, nhấc chân chạy ra bên ngoài, dốc sức mà chạy ra bên ngoài, bên ngoài mưa to tầm tả, nhưng cô không lo được rồi.
Xông vào trong cơn mưa lớn, tận lực mà tìm kiếm.
Di ngôn trước lúc lâm chung của mẹ yêu cầu cô nhất định phải điều tra ra chân tướng, trả lại sự trong sạch cho cha, cô nỗ lực lâu như vậy, cuối cùng đã có chứng cứ rồi.
Thế nhưng, bị hủy rồi.
Bị hủy rồi.
Hy vọng không còn rồi.
Dưới chân trượt một cái, cô ngã vào trong mặt cỏ bùn lầy, nước bùn văng lên bắn vào trên mặt của cô, nước mắt lẫn với mước mưa, thuận theo gương mặt tái nhợt mà chảy xuống.
Trong đầu lướt qua mọi gian khổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/212578/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.