Tiểu Dực một vẻ mặt ngấm ngầm chịu đựng mà nhìn Tiêu Xán rời khỏi.
Khi đi qua trước mặt của Hoắc Viễn Phàm, sắc mặt của hắn khó coi cực kỳ, hai tay buông ở bên người nắm thật chặt thành nắm tay, dường như sau một giây thì sẽ bóp chặt lấy cánh tay của Tiêu Xán, nhưng hắn không có.
Năm lần bảy lượt mà cưỡng cầu, sẽ chỉ khiến Tiêu Xán tăng thêm càng nhiều sự bực mình và căm ghét.
Sau khi Tiêu Xán rời đi, tiểu Dực đi đến bên người Hoắc Viễn Phàm kéo vạt áo của hắn, quan tâm mà an ủi: "Bố, kiên nhẫn một chút, mami nhất định sẽ trở lại bên cạnh chúng ta đấy."
Hoắc Viễn Phàm ngồi xổm xuống, kéo qua thằng bé ôm vào trong lồng ngực.
Lúc Tiêu Xán quay đầu lại, nhìn thấy bộ dang dựa dẫm lẫn nhau của hai cha con, trong lòng không khỏi bị đâm một cái, người con mà cô liều chết sinh hạ bây giờ lại thân với người bố từng làm tổn thương cô.
Lúc nhìn thấy Đỗ Trạch, tâm trạng của cô u sầu đến tột cùng, trong bữa ăn liền lấy đi một chai rượu, Đỗ Trạch thấy tâm trạng của cô tệ thấu rồi, cũng liền cùng cô ấy từ từ nhâm nháp uống rượu, thời gian dần trôi qua, mặt của Tiêu Xán đỏ lên, lời nói cũng nhiều rồi.
Cô gục xuống bàn, nhiều lần nói bản thân hận Hoắc Viễn Phàm, hận đến nghiến răng, thế nhưng mà tiểu Dực rất thương hắn, cô phải làm sao?
Đỗ Trạch yên tĩnh mà nhìn Tiêu Xán đang băng khoăn, không khỏi cười khổ, người ta thường nói không có yêu thì sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/1192785/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.