Trương Dương cũng cảm thấy đồng tình vỗ vỗ vai Đỗ Thiên Dã nhẹ giọng khuyên nhủ: “Có lẽ chỉ là biến chứng của bệnh mà thôi, không lâu sau khỏi bệnh sẽ tốt đẹp lại cả thôi.”
Đỗ Thiên Dã vừa kè chén rượu vào miệng lại đặt xuống thở dài nói: “Trương Dương à, nhiều lúc ta còn nghĩ rằng, không bằng cô ấy cứ ngủ yên như vậy mãi mãi, như vậy chí ít ta vẫn còn một lòng một dạ mong ngóng cô ấy tỉnh lại. Tuy rằng lúc cô ấy tỉnh lại ta thấy hạnh phúc vô cùng, nhưng thật không ngờ lúc tỉnh lại thì cô ấy lại xa lánh ta …” Nói xong hắn liền ngửa cổ uống cạn chén rượu. Với hắn bây giờ chẳng khác gì là tuyệt vọng, là đau khổ, hắn thấy mất mát trống trải hơn cả lúc Văn Linh đang hôn mê.
Từ đầu Trương Dương đã nhìn ra tình cảm của hắn dành cho Văn Linh cực kỳ sâu đậm, nếu như Văn Linh thực sự xem hắn như người xa lạ thì đó là đả kích quá lớn với hắn. Nhất thời Trương Dương cũng không biết nên khuyên bảo hắn như thế nào, mà dù có nói chắc gì đã có tác dụng với hắn lúc này. Hắn đã mòn mỏi đợi Văn Linh tới hơn mười năm, chỉ một hai câu thì cũng khó lòng giúp hắn giải tỏa nỗi niềm hắn hiện giờ. Lúc này hắn cần nhất không phải là những lời khuyên, mà hắn cần nhất một người bạn, một người lắng nghe hắn dãi bày những buồn khổ trong lòng hắn.
Trương Dương cũng không muốn làm bầu không khí tăng thêm áp lưc nên nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-dao-quan-do/2058108/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.