Thời điểm mùa tuyết rơi sắp chấm dứt, nội dung Cát vu xem bói cùng với tin tức các bộ lạc ở rừng rậm Lam Nguyệt sắp liên minh với bộ lạc Dũng Sĩ, tấn công Ưng tộc vào thời kỳ mưa nhiều nhất đã lan đi nhanh chóng, khiến các bộ lạc với vẻ yên bình bên ngoài đều nổi dậy sóng ngầm.
Tát nhìn Đào Đào đang ngồi nặn đất sét tạo thành đồ gốm ở cách gã không xa, vốn định không nói gì, kết quả vẫn là không nhịn được “Trong khoảng thời gian này, ngươi tốt nhất ngoan ngoãn đi theo bên ta, đừng không có việc gì cũng chạy lung tung khắp nơi.”
Đào Đào đang làm việc rất chăm chú, một hồi lâu mới phản ứng lại là Tát đang nói với mình, khiến y không khỏi mờ mịt ngẩng đầu “Ta đâu có chạy lung tung khắp nơi đâu.” Thật ra hiện tại đã không còn á thú nào đến lấy lòng Tát, tiếc là Tát chưa bao giờ nói với y không cần đi theo nữa, thế nhưng thật ra y cảm thấy thời gian đi theo Tát đủ để mình làm thêm nhiều đồ gốm hơn. Có điều y thật sự không dám mở miệng nói là sau này không đi cùng gã nữa, vì thế đành phải cứ để như vậy.
“Nói với ngươi thì ngươi nghe đi, học đâu ra cái kiểu cãi lại thế.” Tát không kiên nhẫn quát lên, thật ra trong lòng lại có chút chột dạ. Mỗi ngày gã đều mang theo á thú này đi khắp nơi, lại không lấy người ta về làm bạn đời, quả thật có chút không thể nào nói nổi. Mà chuyện phải đổi thành á thú khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-thu-nhan-chi-tuong/1359079/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.