Tống Dụ căn bản không hề quen thuộc địa hình khu vực này, vừa chạy vừa gọi cảnh sát.
Thở hồng hộc.
“Alo, 110 ạ?”
“Trên đường Liên Vân có một đám côn đồ bất lương quần ẩu một học sinh cấp ba đáng thương, có người quản hay không a?”
Đám thanh niên xã hội đen cầm đao, cầm côn này nên tiếp nhận sự thanh tẩy của chủ nghĩa xã hội, nhờ cảnh sát đến trừ bạo, an dân.
Cảnh sát bên kia cảm thấy mấy câu này nghe có chút quen tai, “Vị bạn học này…” lần trước cái người báo cảnh sát mình bị đánh có phải là cậu hay không?
Nhưng mà Tống Dụ đã cúp điện thoại.
Khu phố Liên Vân ngõ nhỏ rất nhiều, ánh trăng tối mờ, ánh sao mịt mù, dưới đèn đường bóng đổ thật dài.
Tống Dụ vòng tới vòng lui, cuối cùng khiến chính mình chạy vào một cái ngõ cụt.
“Đệt.”
Bọn họ lách đông lách tây, tạm thời cắt đuôi đám lưu manh được một lúc, nhưng cái ngõ này rất sâu, lại thông với đường lớn, nếu theo đường cũ trở về thì quá nguy hiểm.
Tống Dụ nhìn sang bên cạnh, thấy một cái thùng rác to, lại ngẩng đầu nhìn thử độ cao của bức tường, cắn răng một cái, chỉ lên trên: “Chúng ta trèo qua.”
Tạ Tuy nghiêng đầu, đôi mắt đen kịt chăm chú nhìn cậu: “Cậu chắc chắn chứ?”
Tống Dụ đã bắt đầu đẩy hắn: “Lên nào.”
Thùng rác bằng nhựa, Tống Dụ chỉ dám giẫm lên phần thành, còn phải nhờ Tạ Tuy đỡ mới leo lên tường được.
Đến khi đã ngồi lên tường, Tống Dụ vừa quay đầu ra sau đã phun ra một tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-thanh-truc-ma-phao-hoi-cua-van-nhan-me/175499/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.