Cậu ở trong bệnh viện ba ngày.
Tống Dụ cầm điện thoại di động, sau khi tìm kiếm tin tức tới choáng ngợp, cậu rốt cuộc xác nhận bản thân đã xuyên sách.
Xuyên vào quyển sách ngu ngốc “Sự khống chế ôn nhu” kia, thành cái tên pháo hôi trùng tên trùng họ.
Tam thiếu gia họ Tống của thành phố A, Tống Dụ.
Vứt điện thoại di động qua một bên, Tống Dụ buồn bực vò tóc. Cậu nghiêng đầu, trên cửa sổ thủy tinh phản chiếu hình ảnh khuôn mặt một người thiếu niên.
Nước da nhợt nhạt, mái tóc đen mềm mại, ngũ quan cực kỳ tinh xảo, đôi mắt to mà trong suốt, trong bộ đồng phục bệnh nhân màu xanh trắng càng lộ ra vẻ ốm yếu đáng thương.
Khuôn mặt này quả thật giống như đúc với cậu tại thời điểm mười lăm tuổi.
Ban ngày. Tống ca muốn tự bế.
Làm một nhân vật phụ với số lần ra trận có thể đếm được trên đầu ngón tay trong “Sự khống chế ôn nhu”, bệnh trạng của Tống Dụ căn bản không xứng đáng để tác giả tốn mấy dòng văn chương để miêu tả. Thế nên, sau khi xuyên sách đến đây, Tống Dụ hỏi tất cả mọi người bên cạnh, bao gồm bác sĩ cùng y tá, bao gồm cả cô bảo mẫu, đều không nhận được lời đáp tên bệnh là gì, đều là hai mắt rưng rưng, bi thương nhìn cậu.
Ngay cả mẹ của cậu, người phụ nữ mạnh mẽ quyết đoán như sấm chớp của tập đoàn Tống thị nghe câu hỏi này cũng lập tức đỏ vành mắt.
Miễn cưỡng nặn ra một nụ cười ôn nhu, bà hỏi một đằng trả lời một nẻo:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-thanh-truc-ma-phao-hoi-cua-van-nhan-me/175488/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.