Công viên giải trí là cái địa phương ấu trĩ gì? Khác gì với đám học sinh tiểu học dắt nhau đi chơi xuân.
Trong nội tâm Tống Dụ mạnh mẽ cự tuyệt.
Thầy Trình đối với quyết định này phi thường hài lòng, thời gian địa điểm quyết định ngay. Ngay cả chút cơ hội thương lượng lại cũng không có.
Mã Tiểu Đinh tràn đầy phấn khởi mà đề nghị: “Công viên giải trí rất hay nha, tôi vừa định đi chơi thử cái trò Quỷ Ốc bọn họ mới mở.”
Hề Bác Văn thổ tào: “Cô dâu trong quan tài, phải không. Tôi bị tiết lộ nội dung cốt truyện cả rồi, không có gì đáng mong đợi.”
Mã Tiểu Đinh bịt miệng của cậu ta: “Ông chỉ có mỗi cái miệng, từ sáng đến tối bô lô ba la.”
Tối thứ sáu, Tống Dụ trở về Mạnh gia, lại bị bà ngoại Mạnh gọi tới. Bà ngoại Mạnh ngày hôm nay dọn dẹp lại căn nhà, phát hiện một ít vật cũ, là một quyển album ảnh, bên trong là ảnh khi cậu còn bé. Bà kêu cậu tới, cho cậu nhìn xem.
Dưới ánh đèn, mái tóc hoa râm của bà ngoại được chải chỉnh tề, giọng nói nhẹ nhàng, tinh tế: “Đây là ảnh chụp cháu lúc năm tuổi, vào dịp Tết đến thành phố C chơi.” Trong mắt bà hiện lên vẻ hoài niệm: “Thời gian trôi qua thật nhanh, thoáng một cái đã mười năm, lúc ấy cháu còn là một cậu bé nhỏ xíu.” Bà đưa tay ra, chỉ trên bức ảnh thứ nhất. Là một đứa nhỏ ngồi trên ghế sofa chơi game, mặc áo lông màu hồng nhạt, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi tái, cả người đều tản ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-thanh-truc-ma-phao-hoi-cua-van-nhan-me/1604929/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.