Tống Dụ tức đến nổ phổi: “Không phải, ý tớ là lúc nãy, vì sao…”
Đầu óc cậu kẹt lại. Vì sao cái gì? Vì sao mà luồn đầu lưỡi vào hả? ĐM! Chuyện này làm sao hỏi ra miệng được!
Cậu ở trong bóng tối, nội tâm hoảng loạn không chỗ phát tiết. Cậu kìm nén một hơi, suýt chút nữa khiến bản thân tức chết.
Tạ Tuy cách cậu rất gần, rõ ràng cảm nhận được hô hấp tán loạn của Tống Dụ.
Không khí có chút nóng, không cần đoán cũng biết cậu nhóc đỏ mặt.
Trong bóng tối, đôi mắt của thiếu niên trợn tròn, sáng kinh người, tràn ngập ảo não cùng phẫn nộ, chỉ cần đốt thêm chút lửa toàn thân sẽ nổ tung.
Tạ Tuy cười hỏi: “Vì sao cơ?”
Tống Dụ ngày thường oán chửi người khác vô số lần, thời khắc này đầu lưỡi như bị trói lại, gập ghềnh trắc trở nửa ngày cũng không tìm được lời biểu đạt ý tứ của mình.
Trước khi tự khiến bản thân buồn bực chết, cậu vò mẻ chẳng sợ nứt, nghĩ rằng bây giờ cúp điện cũng chẳng ai nhìn thấy mình, hỏi: “Không phải, cậu vì sao, đầu lưỡi, lại như vậy…”
Kỳ thực, hiện tại đầu óc cậu loạn xạ xà ngầu, cũng chả biết bản thân định nói gì.
Tạ Tuy chọc cậu miết thành nghiện, đổi chủ đề, cười: “Cậu có phải vừa ăn kẹo bạc hà không?”
Tâm tư hỗn loạn của Tống Dụ bị cắt đứt: “Hả?”
Tạ Tuy qua loa hời hợt nói: “Chả trách ngọt.”
Tống Dụ: “…”
Mẹ.
Cậu cảm thấy lỗ tai mình hiện tại đỏ thấu.
Đệt!
“Meo~”
Con mèo kia tránh thoát khỏi tay Mã Tiểu Đinh, lập tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-thanh-truc-ma-phao-hoi-cua-van-nhan-me/1604917/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.