Tống Dụ bị hắn nhìn như vậy, có chút ngốc lăng. Thưởng á?
Đúng rồi nhỉ, từ lúc nghỉ hè quen biết nhau cho đến hiện tại, hình như vẫn luôn là cậu cầm đề thi tới quấy rầy Tạ Tuy, cũng chưa hồi báo lại gì cho hắn.
Như vậy không được.
Dụ ca chưa bao giờ là người chỉ nhận mà không trả.
Tống Dụ xáp lại gần, rất nhiệt tình hỏi: “Vậy cậu muốn gì?”
Kề sát nhau, hắn nhìn rất rõ hàng lông mi của Tống Dụ, ngay cả độ ấm của hơi thở cũng có thể cảm nhận.
Tạ Tuy bỗng nhiên cười, chớp chớp mắt với cậu, tựa như một loại ám chỉ ngầm.
Tống Dụ sững sờ. Cậu rất ít khi nhìn thấy động tác đầy khí vị của thiếu niên như thế này trên người Tạ Tuy, tươi trẻ sáng sủa, như ngọn gió sớm thổi tan sương mù.
Tạ Tuy rút một tờ giấy ra từ trong hộc bàn, lại lấy một cây bút. Chung quanh đều là tiếng đọc sách ầm ĩ, hắn viết một hàng chữ cho Tống Dụ.
‘Nói cho tôi biết lúc nãy cậu phiền lòng chuyện gì?’
Chữ của Tạ Tuy rất đẹp, thanh mảnh, nho nhã, nét bút lại hằn rất sâu.
Tống Dụ có chút không hiểu, liếc mắt nhìn hắn một cái. Vậy thứ hắn muốn được khen thưởng là đáp án của vấn đề này?
Có ý gì đây.
Nhưng rất nhiều chuyện không tiện nói ra miệng, viết xuống ngược lại khiến người khác an tâm. Cầm lấy bút, Tống Dụ suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn trả lời.
‘Tớ không quá thích chủ nhiệm lớp chúng ta.’
Tạ Tuy nhìn câu trả lời, tay cầm bút run lên, thấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-thanh-truc-ma-phao-hoi-cua-van-nhan-me/1604891/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.