Khi Phượng Thần Anh trở lại Diên Phi viện, Đường Phi đang ngồi ở trong đình của hoa viên chờ hắn, trên bàn đá đặt một bầu rượu, xem ra đã đợi hắn thật lâu.
“Đã trở lại.” Đường Phi buông chén rượu trong tay thản nhiên nhìn về phía Phượng Thần Anh. Phượng Thần Anh hơi hơi giương lên khóe miệng hướng hắn đi đến, loan hạ thắt lưng liền từ tay hắn uống một ngụm rượu, sau đó mặt nhăn nhíu mày, nói: “Lạnh? Như thế nào không gọi người tới hâm nóng? Người -- ngô!” Phượng Thần Anh chữ “đến” còn chưa ra miệng, đã bị Đường Phi dùng cái chén ngăn chận.
“Hơn nửa đêm ai còn rảnh hầu hạ ngươi?” Đường Phi trắng mắt liếc Phượng Thần Anh một cái, sau đó thu hồi tay, tức giận nói: “Thích uống hay không uống?”
“Uống!” Phượng Thần Anh bắt lấy tay Đường Phi, sau đó ở trên miệng chén liếm liếm, gắt gao theo dõi ánh mắt hắn, giọng nói khàn khàn: “Chỉ cần là ngươi uy, ta đều thích uống.”
Đường Phi khóe miệng co rút, rút khỏi tay của Phượng Thần Anh nói: “Ăn cơm chưa?”
Phượng Thần Anh lơ đễnh cười cười, ở bên người Đường Phi ngồi xuống nói: “Ăn một chút, bất quá bụng còn đói.” Đêm nay trong cung cử hành khánh công yến, cũng là những ngườiở yến hội hôn lễ Tần Nhan đêm đó, cả đêm trừ bỏ ầm ỹ bàn luận chính sự, thì là nhạc thanh ca múanhiễu người, hắn căn bản không có khẩu vị ăn gì cả. Cố nén khó chịu trong lòng,cùngđám đại quan nở nụ cười dối trá,đến hơn nửa đêm mới vội vàng trở về, một hồi đến liền nhìn thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-quy-do/1401193/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.