Lưu Hi dựa theo con đường từng đi qua mà trở về, rốt cuộc cũng đem việc cần nhớ làm xong, như vậy liền không cần nhớ nữa, hơn nữa lần sau còn có thể cùng Thông ca nhi đi hái nấm, còn muốn kêu thêm Tuấn ca nhi, không biết tiểu bảo bảo có quậy y hay không.
Lưu Hi tâm tình tốt mà đi trên đường, bưng bồn gỗ, bên cạnh là Tiểu Hoàng, gió nhẹ thổi qua, cũng thổi bay vài sợi tóc đen của y. Bởi vì sắc trời còn sớm, trừ bỏ mấy ca nhi ở bên dòng suối giặt quần áo, toàn bộ thôn trang đều thực an tĩnh,thỉnh thoảng lại có khói bếp lượn lờ, gà chó náo loạn một hồi cũng im lặng, đây cũng coi như là một bức tranh đậm chất sơn thủy, mà nhân vật chính chẳng ai khác ngoài tiểu phu lang ngoan hiền-Lưu Hi.
"Hi ca nhi?" Trên con đường nhỏ yên tĩnh bỗng nhiên vang lên một âm thanh sợ hãi.
Lưu Hi nghe thấy có người kêu y, quay đầu lại nhìn thoáng qua, từ bên kia đường nhỏ một ca nhi thanh tú đi tới, giống y cũng đang bưng bồn gỗ, nhìn dáng vẻ cũng muốn đi giặt quần áo, không biết người kia kêu y có chuyện gì.
"Là Ương ca nhi sao?".Lưu Hi không chắc chắn mà nói, ngày đó đưa cơm cho phu quân cũng đã có gặp qua, là phu lang của một hán tử đã cùng phu quân nói chuyện phiếm, hẳn là kêu Uơng ca nhi đi?
Ương ca nhi thấy y nhớ rõ chính mình, cũng không như vậy câu nệ, bước nhanh theo kịp, thử mở miệng nói: "Hi ca nhi muốn đi giặt quần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-ngoan-ngoan-tieu-phu-lang/764159/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.