Mới hơn nửa canh giờ, Lục Duy liền tỉnh lại, cũng đã ngủ hơn một giờ, liền chuẩn bị thức dậy, ngủ nhiều cũng không tốt, càng ngủ càng lười.
Tiểu phu lang còn đang gối trên tay hắn ngủ ngon lành,tư thế ngủ cũng không thay đổi, đem bản thân ngủ ngoan, cứ như vậy lộ ra bộ dáng mèo nhỏ trước mắt hắn, duy chỉ có một đôi chân trắng nõn trong vô ý thức quấn lấy hắn, tựa hồ như là đang tìm nguồn nhiệt dựa vào. Bất quá, tay chân Tiểu phu lang có đôi khi thật là rất lạnh, đây có thể là bệnh trạng lâu rồi.Từ trước khi hắn gặp y.
Lục Duy cảm nhận được độ ấm tay chân y dần thấp đi, hơi hơi nhíu mày, tuy rằng trước kia hắn có lấy thảo dược làm công việc sinh sống, tuy vậy nhưng thực chất hắn cũng không phải bác sĩ, chỉ biết rằng loại bệnh trạng này do làm việc quanh năm suốt tháng nên mới hình thành, muốn điều trị vẫn có cách,bất quá vẫn có chút khó, mà được cái có thể bồi bổ lại cho y bằng dược và thức ăn.
Nói đến thức ăn tẩm bổ, Lục Duy quả thật không có gi để lo lắng, trong nhà có cá có gà, còn có trứng gà, mỗi ngày làm chút nước canh để tiểu phu lang uống, chủ yếu là thuốc bổ, hiện tại chỉ có thể nhận định được vài loại dược liệu hàng ngày có thể sử dụng, còn không thể dùng quá nhiều, thời điểm hầm canh thì bỏ vào chút dược liệu bồi bổ, bằng không dễ dàng thượng hoả.
Lục Duy nhìn Tiểu phu lang ngủ say, duỗi tay nhẹ nhàng mơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-ngoan-ngoan-tieu-phu-lang/764157/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.