Lưu Hi nhẹ nhàng rời giường mặc quần áo,thứ y mặc không phải là bố sam như ngày thường, mà là một kiện y phục màu xám trắng mà phu quân đã đặt mua cho y vài ngày trước, ăn mặc tươm tất, cầm vài miếng vải dệt cùng kim chỉ liền đi sang nhà Tuấn ca nhi.
"Cộc cộc cộc"
Lưu Hi đứng ở ngoài nhẹ nhàng gõ cửa, ngẩng đầu nhìn thái dương, hiện tại còn sớm, một canh giờ sau y có thể về nhà chuẩn bị cơm chiều cho phu quân, có thể giờ đó phu quân còn không có rời giường.
"Tới liền." Trong nhà truyền đến âm thanh của Tuấn ca nhi, lần lượt theo sau là tiếng bước chân chậm rãi vang lên.
Tuấn ca nhi thực nhanh chóng mở cửa, thấy Lưu Hi đứng ở nơi đó, vội vàng đem người kéo vào, dẫn y đi vào trong, cười mở miệng nói: "Hi ca nhi, hôm nay mặt trời rất nắng a, sao ngươi lại tới đây? Mau vào nhà ngồi, đừng đứng mãi bên ngoài sẽ bị say nắng mất."
Lục Duyên không ở nhà, hắn ngoài đồng đang phiên loại bắp chuẩn bị trong khoảng thời gian này ươm giống gieo trồng,một mình Vương Tuấn ở nhà rõ nhàm chán, thấy Lưu Hi qua đây liền hào hứng cười tiếp đón y.
Lưu Hi theo sau Tuấn ca nhi vào trong phòng ngồi, hơi xấu hổ mà nói: "Tuấn ca nhi, ngươi có rảnh không? Ta tới tìm ngươi học thêu hoa, mấy ngày hôm trước muốn học mà không được."
Vương Tuấn nghe xong ý đồ liền sang sảng cười: "Rảnh a, vừa đúng lúc phu quân ta cũng không ở nhà, hắn đang ngoài đồng xới đất, ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-ngoan-ngoan-tieu-phu-lang/764147/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.