Bóng đêm rã rời, lấp lánh vô số ánh sao, ban đêm yên tĩnh, hết thẩy mọi thứ đều chìm vào im lặng.
Sau khi Lục Duy cùng Tiểu phu lang tắm gội xong, hai người trở lại phòng chuẩn bị ngon giấc.
"Phu quân." Lưu Hi nằm ở trong chăn, nhẹ giọng gọi phu quân bên cạnh.
Lục Duy cười khẽ, nằm xuống thuận thế ôm lấy y, ngón tay mang theo vết chai mỏng lướt qua da thịt phấn nộn, sau đó được một tất lại muốn tiếng thêm một bức gắt gao buộc chặt người trong lòng, tựa hồ muốn đem người dung nhập vào cốt nhục, Lục Duy cười ôn thanh đáp: "Sao còn chưa chịu ngủ?"
Lưu Hi cười câu môi, hướng phu quân bên kia nhích gần thêm một chút,thanh âm như tiếng chuông bạc vang lên, mang theo chút vui mừng nhảy nhót: "Hi Nhi ngày mai có thể qua nhà Tuấn ca nhi học thêu hoa không? Hi Nhi muốn làm quần áo thật đẹp cho phu quân."
Lục Duy nghiêng người mặt đối mặt cùng y trò chuyện, xung quanh mũi là mùi hương nam tính nhàn nhạt, đó là do thời điểm bọn họ vừa tắm gội xong đã vô ý cọ ra lửa, cũng may vẫn chưa có làm gi quá phận, hắn lại cười nói: "Ừm, buổi sáng ngày mai phu quân muốn ra thị trấn một chuyến, đem một ít dược liệu đào được hôm nay cầm đi bán, đem mớ bắp trong nhà kéo hết ra ngoài, không cần giữ lại quá nhiều, đến lúc muốn ăn thì lại ra đồng hái, còn muốn mua chút phân bón trở về."
Lưu Hi ghé vào trên vai hắn nhẹ nhàng gật đầu, đầu tóc đen không được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-ngoan-ngoan-tieu-phu-lang/764144/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.