Lại tiếp tục đi thêm một đoạn, Lục Duy dừng chân ở một nơi đất trũng tận cùng sơn cốc.
Trong sơn động xung quanh đều là vách núi cao, mặt trên cây cối rất nhiều,ít có ánh mặt trời chiếu tới, chỉ có thể thấy một đám bóng dáng loang lổ, gió núi thổi qua, lá cây sàn sạt rung động.
Sơn cốc diện tích rất lớn, bên trong có một vài loại thực vật sinh trưởng, xanh um tươi tốt, còn có một dòng suối dọc theo khe hở vách núi róc rách chảy qua, rất dễ để nghe thấy tiếng nước cùng tiếng gió hòa vào nhau, biến thành một bản hòa âm tuyệt diệu.
Lưu Hi nhìn cảnh tượng hoàn mỹ như vậy, trong lòng không khỏi kinh ngạc, duỗi tay nhẹ nhàng túm tay phu quân, nhẹ giọng kêu: "Phu quân, nơi này thật là đẹp, là do ngươi phát hiện ra sao?"
Lục Duy cười gật đầu, thật ra người phát hiện nơi này là nguyên chủ mới đúng, lúc ấy hắn đuổi theo một con dã lộc, theo tung tích của nó rồi chạy vào đây, sau đó mới phát hiện ra nơi này, liền nhận thức được đây là nơi được trời " ưu ái".
Trong sơn cốc này có ánh mặt trời chiếu đến, độ ấm không tồi, xung quanh được cây cối tỉ mỉ hợp thành bóng râm mát, thế nên thực vật nơi đây sinh trưởng không tồi, hơn nữa có dòng suối trải qua, nguồn nước là cũng dồi dào, đây đích thực là nơi thích hợp để thảo dược sinh trưởng. Càng đáng nói hơn chính là, muốn đến cũng chỉ có một lối đi, thực hẻo lánh, không nhìn kỹ sẽ ra không được, nếu không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-ngoan-ngoan-tieu-phu-lang/764140/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.